宋代 卢襄
岸红初破木芙蓉,送别遥闻野寺钟。江抱月流青炯炯,山随天去碧重重。
àn hóng chū róng   sòng bié yáo wén zhōng jiāng bào yuè liú qīng jiǒng jiǒng shān   suí tiān chóng chóng