齐天乐 中秋宿真定驿

宋代 史达祖
西风来劝凉云去,天东放开金镜。照野霜凝,如河桂湿,一一冰壶相映。殊方路永。更分破秋光,尽成悲境。有客踌躇,古庭空自吊孤影。江南朋旧在许,也能怜天际,诗思谁领。梦断刀头,书开虿尾,别有相思随定。忧心耿耿。对风鹊残枝,露蛩荒井。斟酌妲娥,九秋宫殿冷。
西 fēng lái quàn liáng yún   tiān dōng fàng kāi jīn jìng zhào shuāng níng   guì shī 湿   bīng xiāng yìng shū fāng yǒng gèng fēn qiū guāng   jǐn chéng bēi jìng yǒu chóu chú   tíng kōng diào yǐng jiāng nán péng jiù zài   néng lián tiān   shī shuí lǐng mèng duàn dāo tóu   shū kāi chài wěi   bié yǒu xiāng suí dìng yōu xīn gěng gěng duì fēng què cán zhī   qióng huāng jǐng zhēn zhuó é   jiǔ qiū gōng diàn 殿 lěng