齐天乐 咏白秋海棠和竹樵翁

清代 俞樾
断肠花种瑶阶畔,嫣然玉人红泪。几日酸风,连宵嫩雨,化作阑干铅水。 脂痕尽洗。但幽质柔情,淡妆新试。不是青衣,菊花休误唤娇婢。 春宵酣睡未足,记高烧画烛,秾艳无比。一样佳名,风流自别,非复寻常罗绮。 墙根徒倚。问好女儿花,可能争媚。等是秋容,素娥来赏此。
duàn cháng huā zhǒng yáo jiē pàn   yān rán rén hóng lèi suān fēng lián   xiāo nèn huà   zuò lán gān qiān shuǐ    
zhī hén jǐn dàn yōu zhì róu qíng dàn   zhuāng xīn shì shì qīng huā   xiū huàn jiāo      
chūn xiāo hān shuì wèi   gāo shāo huà zhú   nóng yàn yàng jiā míng fēng   liú bié fēi   xún cháng luó    
qiáng gēn wèn hǎo ér huā   néng zhēng mèi děng shì qiū róng é   lái shǎng