齐天乐(萤)

宋代 王沂孙
碧痕初化池塘草,荧荧野光相趁。扇薄星流,盘明露滴,零落秋原飞磷。炼裳暗近。记穿柳生凉,度荷分暝。误我残编,翠囊空叹梦无准。 楼阴时过数点,倚阑人未睡,曾赋幽恨。汉苑飘苔,秦陵坠叶,千古凄凉不尽。何人为省。但隔水余晖,傍林残影。已觉萧疏,更堪秋夜永。
hén chū huà chí táng cǎo   yíng yíng guāng xiāng chèn shàn báo xīng liú   pán míng   líng luò qiū yuán fēi lín liàn shang àn jìn chuān 穿 liǔ shēng liáng   fēn míng cán biān   cuì náng kōng tàn mèng zhǔn
lóu yīn shí guò shǔ diǎn   lán rén wèi shuì   céng yōu hèn hàn yuàn piāo tái   qín líng zhuì   qiān liáng jìn rén wéi shěng dàn shuǐ huī   bàng lín cán yǐng jué xiāo shū   gèng kān qiū yǒng