齐天乐 题孚斋王孙乘槎载妓圆

清代 顾太清
聚香国里香风起,灵槎御风而下。天女腰肢,维摩眉宇,闻是王孙自写。 欲何为也。有百八牟尼,一函般若。不著纤尘,屏除一切更娴雅。 本来心在云水,现官身说法,恁般潇洒。不染峰峦,不增泉石,一片青天光射。 翠鬟娇姹。岂谢傅东山,管弦游冶。载个人儿,散天花侍者。
xiāng guó xiāng fēng   líng chá fēng ér xià tiān yāo zhī   wéi méi   wén shì wáng sūn xiě
wéi yǒu bǎi   hán zhù xiān chén   bǐng chú qiè gèng xián
běn lái xīn zài yún shuǐ   xiàn guān shēn shuō   rèn bān xiāo rǎn fēng luán   zēng quán shí   piàn qīng tiān guāng shè
cuì huán jiāo chà xiè dōng shān   guǎn xián yóu zài rén er   sàn tiān huā shì zhě