齐天乐 题哀蝉沧桑红泪词后

魏晋 高燮
美人脉脉临风倚,阑干夕阳如诉。叶病成红,花啼有泪,总是者般凄楚。 谁教延伫。但蹙损双蛾,蕴愁难吐。湿透罗巾,抱琴背立甚情绪。 伤心料他无数。道沧桑影事,侬能记取。故国残灰,芜城宿草,旧梦重重尔许。 知音未遇。便弹向空山,寂无人处。死尽南风,一声声更苦。
měi rén lín fēng   lán gān yáng bìng chéng hóng huā   yǒu lèi zǒng   shì zhě bān chǔ    
shuí jiào yán zhù dàn sǔn shuāng é yùn   chóu nán shī tòu luó 湿 jīn bào qín   bèi shén qíng      
shāng xīn liào shù dào cāng sāng yǐng shì nóng   néng guó cán huī chéng   cǎo jiù 宿 mèng   chóng chóng ěr      
zhī yīn wèi biàn dàn 便 xiàng kōng shān   rén chù jǐn nán fēng shēng   shēng gèng