齐天乐·海枯泣尽天吴泪

宋代 刘辰翁
海枯泣尽天吴泪。又涨经天河水。万古鱼龙,雷收电卷,宇宙刹那间戏。沉兰坠芷。想重整荷衣,顿惊腰细。尚有干将,冲牛射斗定何似。成都桥动万里。叹何时重见,鹃啼人起。孤竹双清,紫荆半落,到此吟枯神瘁。对床永已。但梦绕青神,尘昏白帝。重反离骚,众醒吾独醉。
hǎi jǐn tiān lèi yòu zhǎng jīng tiān shuǐ wàn lóng   léi shōu diàn juǎn   zhòu chà jiān chén lán zhuì zhǐ xiǎng chóng zhěng   dùn jīng yāo shàng yǒu gàn jiàng   chōng niú shè dòu dìng chéng qiáo dòng wàn tàn shí zhòng jiàn   juān rén zhú shuāng qīng   jīng bàn luò   dào yín shén cuì duì chuáng yǒng dàn mèng rào qīng shén   chén hūn bái zhòng fǎn sāo   zhòng xǐng zuì