齐天乐(闺思)

宋代 洪茶
辘轳声破银床冻,霜寒又侵鸳被。皓月疏钟,悲风断漏,惊起画楼人睡。银屏十二。欢尘满丝簧,暗消金翠。可恨风流,故人迢递隔千里。 相思情绪最苦,旧欢无续处,魂梦空费。断雁无情,离鸾有恨,空想吴山越水。花憔玉悴。但翠黛愁横,红铅泪洗。待剪江梅,倩人传此意。
lu shēng yín chuáng dòng   shuāng hán yòu qīn yuān bèi hào yuè shū zhōng   bēi fēng duàn lòu   jīng huà lóu rén shuì yín píng shí èr huān chén mǎn huáng   àn xiāo jīn cuì hèn fēng liú   rén tiáo qiān
xiāng qíng zuì   jiù huān chù   hún mèng kōng fèi duàn yàn qíng   luán yǒu hèn   kōng xiǎng shān yuè shuǐ huā qiáo cuì dàn cuì dài chóu héng   hóng qiān lèi dài jiǎn jiāng méi   qiàn rén chuán