齐天乐 蝉

清代 曹贞吉
前身疑是空山侣。遗蜕杳然仙去。露给资粮,形藏密叶,有得孤高如许。 绿阴亭午。引天籁笙簧,移宫换羽。雨后微凉,余音摇曳过庭树。 依稀银雁柱系,被晚风吹断,曼声凄楚。八尺琉璃,半帘苍翠,睡起了无情绪。 秋来更苦。咽四壁寒虫,无聊和汝。且莫哀吟,觅疏林宿处。
qián shēn shì kōng shān tuì yǎo rán xiān gěi liáng   xíng cáng   yǒu de gāo
绿 yīn tíng yǐn tiān lài shēng huáng   gōng huàn hòu wēi liáng   yīn yáo guò tíng shù
yín yàn zhù   bèi wǎn fēng chuī duàn   màn shēng chǔ chǐ liú li   bàn lián cāng cuì   shuì liǎo qíng
qiū lái gèng yàn hán chóng   liáo qiě āi yín   shū lín 宿 chù