齐天乐 蝉

宋代 王沂孙
一襟馀恨宫魂断,年年翠阴庭树。乍咽凉柯,还移暗叶,重把离愁深诉。西窗过雨。怪瑶佩流空,玉筝调柱。镜暗妆残,为谁娇鬓尚如许。铜仙铅泪似洗,叹携盘去远,难贮零露。病翼惊秋,枯形阅世,消得斜阳几度。馀音更苦。甚独抱清高,顿成凄楚。谩想薰风,柳丝千万缕。
jīn hèn gōng hún duàn   nián nián cuì yīn tíng shù zhà yàn liáng   hái àn   zhòng chóu shēn 西 chuāng guò guài yáo pèi liú kōng   zhēng diào zhù jìng àn zhuāng cán   wèi shuí jiāo bìn shàng tóng xiān qiān lèi shì   tàn xié pán yuǎn   nán zhù líng bìng jīng qiū   xíng yuè shì   xiāo de xié yáng yīn gèng shén bào qīng gāo   dùn chéng chǔ mán xiǎng xūn fēng   liǔ qiān wàn