齐天乐(白发)

宋代 史达祖
秋风早入潘郎鬓,斑斑遽惊如许。暖雪侵梳,晴丝拂领,栽满愁城深处。瑶簪谩妒。便羞插宫花,自怜衰暮。尚想春情,旧吟凄断茂陵女。 人间公道惟此,叹朱颜也恁,容易堕去。_了重缁,搔来更短,方悔风流相误。郎潜几缕。渐疏了铜驼,俊游俦侣。纵有黟黟,奈何诗思苦。
qiū fēng zǎo pān láng bìn   bān bān jīng nuǎn xuě qīn shū   qíng lǐng   zāi mǎn chóu chéng shēn chù yáo zān màn biàn 便 xiū chā gōng huā   lián shuāi shàng xiǎng chūn qíng   jiù yín duàn mào líng
rén jiān gōng dào wéi   tàn zhū yán nèn   róng duò 。_   _ le zhòng   sāo lái gèng duǎn   fāng huǐ fēng liú xiāng láng qián jiàn shū le tóng tuó   jùn yóu chóu zòng yǒu   nài shī