齐天乐

清代 龚自珍
相逢怕觅闲文字,替卿疗可春病。难道才人,风风雨雨,埋却半生幽恨。 维摩消损。有如愿天花,泥人出定。一样中年,万千心绪待重整。 天涯此楼休问,一番枯寂后,须画金粉。红烛填词,青绫拥被,春雨劝伊同听。 参禅也肯。笑有限狂名,忏来易尽。两幅青山,两家吟料井。
xiāng féng xián wén   qīng liáo chūn bìng nán dào cái rén   fēng fēng   mái què bàn shēng yōu hèn
wéi xiāo sǔn yǒu yuàn tiān huā   rén chū dìng yàng zhōng nián   wàn qiān xīn dài chóng zhěng
tiān lóu xiū wèn   fān hòu   huà jīn fěn hóng zhú tián   qīng líng yōng bèi   chūn quàn tóng tīng
cān chán kěn xiào yǒu xiàn kuáng míng   chàn lái jǐn liǎng qīng shān   liǎng jiā yín liào jǐng