齐天乐
凄凄杨柳潇潇雨,悄窗怎禁滴沥。思里传螀,愁边落雁,多少东吴山色。知他恨极。料为我窗前,强鸣刀尺。竟日西风,那堪无寐更邻笛。
黄花开遍未也,花开应笑我,年少难觅。灞上长安,河边渭水,都把韶华暗掷。何人碎璧。尚衰草连天,暮烟凝碧。怕说相思,撼枫喧夜寂。
qī
凄
qī
凄
yáng
杨
liǔ
柳
xiāo
潇
xiāo
潇
yǔ
雨
,
qiāo
悄
chuāng
窗
zěn
怎
jìn
禁
dī
滴
lì
沥
。
。
sī
思
lǐ
里
chuán
传
jiāng
螀
,
chóu
愁
biān
边
luò
落
yàn
雁
,
duō
多
shào
少
dōng
东
wú
吴
shān
山
sè
色
。
。
zhī
知
tā
他
hèn
恨
jí
极
。
。
liào
料
wèi
为
wǒ
我
chuāng
窗
qián
前
,
qiáng
强
míng
鸣
dāo
刀
chǐ
尺
。
。
jìng
竟
rì
日
xī
西
fēng
风
,
nà
那
kān
堪
wú
无
mèi
寐
gèng
更
lín
邻
dí
笛
。
。
huáng
黄
huā
花
kāi
开
biàn
遍
wèi
未
yě
也
,
huā
花
kāi
开
yīng
应
xiào
笑
wǒ
我
,
nián
年
shào
少
nán
难
mì
觅
。
。
bà
灞
shàng
上
cháng
长
ān
安
,
hé
河
biān
边
wèi
渭
shuǐ
水
,
dōu
都
bǎ
把
sháo
韶
huá
华
àn
暗
zhì
掷
。
。
hé
何
rén
人
suì
碎
bì
璧
。
。
shàng
尚
shuāi
衰
cǎo
草
lián
连
tiān
天
,
mù
暮
yān
烟
níng
凝
bì
碧
。
。
pà
怕
shuō
说
xiāng
相
sī
思
,
hàn
撼
fēng
枫
xuān
喧
yè
夜
jì
寂
。
。