七松亭

唐代 张乔
七松亭上望秦川,高鸟闲云满目前。已比子真耕谷口, 岂同陶令卧江边。临崖把卷惊回烧,扫石留僧听远泉。 明月影中宫漏近,珮声应宿使朝天。
sōng tíng shàng wàng qín chuān   gāo niǎo xián yún mǎn qián zhēn gēng kǒu  
tóng táo lìng jiāng biān lín juàn jīng huí shāo   sǎo shí liú sēng tīng yuǎn quán
míng yuè yǐng zhōng gōng lòu jìn   pèi shēng yīng 宿 shǐ 使 cháo tiān