其四

宋代 柳永
匹马驱驱,摇征辔、溪边谷畔。望斜日西照,渐沈山半。 两两栖禽归去急,对人相 并声相唤。似笑我、独自向长途,离魂乱。 中心事,多伤感。人是宿,前村馆。想鸳衾今夜,共他谁 暖。惟有枕前相思泪,背 灯弹了依前满。怎忘得、香阁共伊时,嫌更短。
  yáo zhēng pèi biān pàn wàng xié 西 zhào   jiàn shěn shān bàn
liǎng liǎng qín guī   duì rén xiàng
bìng shēng xiāng huàn shì xiào xiàng cháng   hún luàn
zhōng xīn shì   duō shāng gǎn rén shì 宿   qián cūn guǎn xiǎng yuān qīn jīn   gòng shuí
nuǎn wéi yǒu zhěn qián xiāng lèi   bèi
dēng dàn le qián mǎn zěn wàng xiāng gòng shí   xián gèng duǎn