七十自寿十首 其五

清代 戴梓
一谪辽东三十年,痛深邱陇隔遥天。身存却是君恩厚,命舛非关世态偏。 风截阵鸿还挺翮,霜摧丛菊尚舒妍。老夫此日犹能醉,自听馀生不学仙。
zhé liáo dōng sān shí nián   tòng shēn qiū lǒng yáo tiān shēn cún què shì jūn ēn hòu   mìng chuǎn fēi guān shì tài piān
fēng jié zhèn hóng 鸿 hái tǐng   shuāng cuī cóng shàng shū yán lǎo yóu néng zuì   tīng shēng xué xiān