七十自寿十首 其七

清代 戴梓
彩凤珠楼竟日閒,白杨黄鸟忽绵蛮。沧桑我已悲人事,富贵谁能铸世寰。 盈尺砚田供八口,半函卷帙展衰颜。菜根滋味延年药,何必吹笙缑岭山。
cǎi fèng zhū lóu jìng xián   bái yáng huáng niǎo mián mán cāng sāng bēi rén shì   guì shuí néng zhù shì huán
yíng chǐ yàn tián gōng kǒu   bàn hán juàn zhì zhǎn shuāi yán cài gēn wèi yán nián yào   chuī shēng gōu lǐng shān