乞食翁

清代 陈恭尹
冥冥青枫林,戢戢归飞翼。飞鸟亦有巢,老翁行乞食。 问翁何方人,挥涕答不得。良久前自言:“家在东山侧。 薄田五十亩,父子艺黍稷。宿昔天地平,黾勉努筋力。 中妇提壶浆,小妇当机织。老妻低白头,扶孙共匍匐。 冬日农事歇,斗酒呼亲识。鸡豚稻粱饭,壮我衰颜色。 宁知属戎马,秋毫见取索。一岁耕且锄,不足供赋役。 芸田倦未起,肢体被鞭策。贫家力已竭,公家求日益。 有田以自养,反以速穷厄。欲卖与豪家,乡邻少人迹。 当时富贵者,荒草生空宅。回头语孙子:‘流离任所适。 重恐官吏至,岂能受逼迫。黄泉亦相见,何必人间客’。 欲呼一饭别,盎无半升麦。出门各分手,痛哭辞阡陌。 哀哉竟至今,两不闻消息。老身一葛衣,朽烂委荆棘。 饿死污人乡,不死长悽恻。新朝泽万物,我独罹斯极”。 下民日憔悴,上天安可测。
míng míng qīng fēng lín   guī fēi fēi niǎo yǒu cháo   lǎo wēng xíng shí
wèn wēng fāng rén   huī liáng jiǔ qián yán     :“ jiā zài dōng shān
tián shí   shǔ 宿 tiān píng   mǐn miǎn jīn
zhōng jiāng   xiǎo dàng zhī lǎo bái tóu   sūn gòng
dōng nóng shì xiē   dǒu jiǔ qīn shí tún dào liáng fàn   zhuàng shuāi yán
níng zhī shǔ róng   qiū háo jiàn suǒ suì gēng qiě chú   gòng
yún tián juàn wèi   zhī bèi biān pín jiā jié   gōng jiā qiú
yǒu tián yǎng   fǎn qióng è mài háo jiā   xiāng lín shǎo rén
dāng shí guì zhě   huāng cǎo shēng kōng zhái huí tóu sūn zi     :‘ liú rèn suǒ shì
zhòng kǒng guān zhì   néng shòu huáng quán xiāng jiàn   rén jiān   ’。
fàn bié   àng bàn shēng mài chū mén fēn shǒu   tòng qiān
āi zāi jìng zhì jīn   liǎng wén xiāo xi lǎo shēn   xiǔ làn wěi jīng
è 饿 rén xiāng   zhǎng xīn cháo wàn     ”。
xià mín qiáo cuì   shàng tiān ān