奇石歌和穆少春宪副

明代 王世贞
女娲补天炼不尽,错落五色堆人寰。尧波九载涤磊块,秀出神骨争巉颜。 昆山太巧灵壁顽,么么琐屑几案间。不见洞庭高峰一百尺,万古长含太虚碧。 谁令壮士掷天外,添汝迟鸿台畔色。萦云欱雾作变态,障日撑空饶定力。 穆子振奇者拜之,不肯遽草草磬折。簪笏拖朝绅自言,生平石交唯石君。 今复得此石,丈成三人拜。起呼石丈汝总崚,角裂缺吾不嗔爱。 汝苍苍貌殊久,何似生人老少成好丑。爱汝冰雪长相守,何似百卉春荣见霜朽。 爱汝不笑复不言,何似当面输心背面诟。爱汝不倾复不仄,何似狂飙靡草波立走。 石丈不肯答,王子为代之。昔在长庆时,牛家李家大参差。 我独称上客,傀俄其间不见疑。王生谓石丈,当时楼护亦如是,却怪平泉汝曹一小弟。 今年酒价亦太贵,奈何醒我使我不得醉。穆子戛拊歌乌乌,汝能出声一和无。 毋论穆子癖且孤,王生亦有愚公愚。
tiān liàn jìn   cuò luò duī rén huán yáo jiǔ zài lěi kuài xiù   chū shén zhēng chán yán    
kūn shān tài qiǎo líng wán   me me suǒ xiè àn jiān jiàn dòng tíng gāo fēng bǎi chǐ wàn   zhǎng hán tài    
shuí lìng zhuàng shì zhì tiān wài   tiān chí hóng 鸿 tái pàn yíng yún zuò biàn tài zhàng   chēng kōng ráo dìng    
zi zhèn zhě bài zhī   kěn cǎo cǎo qìng shé zān tuō cháo shēn yán shēng   píng shí jiāo wéi shí jūn    
jīn shí   zhàng chéng sān rén bài shí zhàng zǒng léng jiǎo   liè quē chēn ài    
cāng cāng mào shū jiǔ   shēng rén lǎo shào chéng hǎo chǒu ài bīng xuě zhǎng xiàng shǒu   bǎi huì chūn róng jiàn shuāng xiǔ    
ài xiào yán   dāng miàn shū xīn bèi miàn gòu ài qīng   kuáng biāo cǎo zǒu    
shí zhàng kěn   wáng wèi dài zhī zài cháng qìng shí niú   jiā jiā cēn    
chēng shàng   guī é jiān jiàn wáng shēng wèi shí zhàng dāng   shí lóu shì què   guài píng quán cáo xiǎo    
jīn nián jiǔ jià tài guì   nài xǐng shǐ 使 zuì zi jiá   néng chū shēng    
lùn zi qiě   wáng shēng yǒu gōng