戚氏

清代 俞樾
老欧阳。书斋宵读兴方长。忽听西南,有声萧瑟惹愁肠。 推窗。夜茫茫。呼童出户更端详。童言皎洁星月,在天横亘有银潢。 四顾寥落,人声都寂,忽闻树内声藏。竟奔腾骤至,风雨飘忽,金铁琤瑽。 公乃太息彷徨。余识此矣,此气出金方。秋声也、律调夷则,乐合清商。 俨戎行。一夜万骑,腾骧所至,凛冽非常。草兮绿缛,木也葱茏,到此都付凋伤。 草木无情物,人非草木,可不思量。万事劳形不已,苦凭持智力逞雄强。 试思有动于中,岂能自主,精气旋摇荡。早镜中、白发三千丈。 非复是、当日容光。念我生、谁贼谁戕。笑童儿、未解此悲凉。 只闲庭内,虫吟唧唧,助我沾裳。
lǎo ōu yáng shū zhāi xiāo xīng fāng zhǎng tīng nán yǒu 西 shēng   xiāo chóu cháng      
tuī chuāng máng máng tóng chū gēng duān xiáng tóng yán jiǎo jié xīng yuè zài tiān héng   gèn yǒu yín huáng        
liáo luò   rén shēng dōu   wén shù nèi shēng cáng jìng bēn téng zhòu zhì fēng   piāo jīn   tiě chēng cōng    
gōng nǎi tài páng huáng shí   chū jīn fāng qiū shēng diào qīng   shāng        
yǎn róng háng wàn téng   xiāng suǒ zhì lǐn   liè fēi cháng cǎo 绿   cōng lóng dào   dōu diāo shāng      
cǎo qíng   rén fēi cǎo   liáng wàn shì láo xíng   píng chí zhì chěng xióng qiáng    
shì yǒu dòng zhōng   néng zhǔ   jīng xuán yáo dàng zǎo jìng zhōng bái sān qiān zhàng      
fēi shì dāng róng guāng niàn shēng shuí zéi shuí qiāng xiào tóng ér wèi jiě bēi liáng            
zhǐ xián tíng nèi   chóng yín   zhù zhān shang