启山扫松

宋代 陆文圭
一妻一妾嵌拉启,老柏苍苍蔓草青。 我肯墦间求餍足,魂归不必仙中庭。
qiè qiàn   lǎo bǎi cāng cāng màn cǎo qīng  
kěn fán jiān qiú yàn   hún guī xiān zhōng tíng