淇上人戏荡子妇示行事诗

南北朝 刘孝绰
桑中始奕奕,淇上未汤汤。美人要杂佩,上客诱明珰。 日暗人声静,微步出兰房。露葵不待劝,鸣琴无暇张。 翠钗挂已落,罗衣拂更香。如何嫁荡子,春夜守空床。 不见青丝骑,徒劳红粉妆。
sāng zhōng shǐ   shàng wèi shāng shāng měi rén yào pèi   shàng yòu míng dāng
àn rén shēng jìng   wēi chū lán fáng kuí dài quàn   míng qín xiá zhāng
cuì chāi guà luò   luó gēng xiāng jià dàng   chūn shǒu kōng chuáng
jiàn qīng   láo hóng fěn zhuāng