弃妾篇

唐代 乔知之
妾本丛台右,君在雁门陲。悠悠淇水曲,彩燕入桑枝。 不因媒结好,本以容相知。容谢君应去,情移会有离。 还君结缕带,归妾织成诗。此物虽轻贱,不用使人嗤。
qiè běn cóng tái yòu   jūn zài yàn mén chuí yōu yōu shuǐ   cǎi yàn sāng zhī
yīn méi jié hǎo   běn róng xiāng zhī róng xiè jūn yīng   qíng huì yǒu
hái jūn jié dài   guī qiè zhī chéng shī suī qīng jiàn   yòng shǐ 使 rén chī