栖妻洞

宋代 刘克庄
往闻耆老言,兹洞深无际。 暗中或识路,尘外别有世。 几思绝人事,赍粮穷所诣。 棋终出易迷,炬绝入难继。 孤亭渺云端,于焉小休憩。 凭高眺城阙,扰扰如聚蚋。 尽捐滓秽念,遂有飞举势。 山灵娼清游,雨意来极锐。 蒙蒙湿莎草,浥浥凉松桂。 暝色不可留,怅望崖扉闭。
wǎng wén lǎo yán   dòng shēn
àn zhōng huò shí   chén wài bié yǒu shì
jue ren shi   liáng qióng suǒ
zhōng chū   jué nán
tíng miǎo yún duān   yān xiǎo xiū
píng gāo tiào chéng què   rǎo rǎo ruì
jǐn juān huì niàn   suì yǒu fēi shì
shān líng chāng qīng yóu   lái ruì
méng méng shī 湿 suō cǎo   liáng sōng guì
míng liú   chàng wàng fēi