乞巧

宋代 李朴
处处香筵拂绮罗,为传神女渡天河。休嫌天上佳期少,已恨人间巧态多。 齰舌自应工妩媚,方心谁更苦镌磨。独收至拙为吾事,笑指双针一缕过。
chù chù xiāng yán luó   wèi chuán shén tiān xiū xián tiān shàng jiā shǎo   hèn rén jiān qiǎo tài duō    
shé yìng gōng mèi   fāng xīn shuí gèng juān shōu zhì zhuō wèi shì xiào   zhǐ shuāng zhēn guò