筇竹颂

宋代 黄庭坚
伟邛崃之美竹,初发迹於 有山而不险,有水而无波。 金声而玉节,故贯四时而不改其柯。 郭子遗我,扶余涧阿。 坐则倚胡床棐几,行则随青笠绿蓑。 吾衰也久矣,视尔畏友。 予琢予磨,百世以俟圣人而不惑,则涪皤不负筇竹。 危而不扶,颠而不持,惟筇竹之负涪皤。
wěi qióng lái zhī měi zhú   chū
yǒu shān ér xiǎn   yǒu shuǐ ér
jīn shēng ér jié   guàn shí ér gǎi
guō zi   jiàn ā
zuò chuáng fěi   xíng suí qīng 绿 suō
shuāi jiǔ   shì ěr wèi yǒu
zhuó   bǎi shì shèng rén ér huò   qióng zhú
wēi ér   diān ér chí   wéi qióng zhú zhī