穷吟

宋代 陈纪
穷吟之外百无功,鬓发萧萧渐已翁。 自枕书眠听夜雨,偶然襟去纳雌风。 男儿未死身难量,豪杰虽贫气未穷。 缓步短筇谁会得,野花啼鸟夕阳红。
qióng yín zhī wài bǎi gōng   bìn xiāo xiāo jiàn wēng  
zhěn shū mián tīng   ǒu rán jīn fēng  
nán ér wèi shēn nán liàng   háo jié suī pín wèi qióng  
huǎn duǎn qióng shuí huì de   huā niǎo yáng hóng