穷途

宋代 陆游
穷途多感慨,老境少知闻。 酒里闲消日,书中自策勋。 全躯希碌碌,扫轨厌纷纷。 每愧吾乡老,头童念致君。
qióng duō gǎn kǎi   lǎo jìng shǎo zhī wén  
jiǔ xián xiāo   shū zhōng xūn  
quán   sǎo guǐ yàn fēn fēn  
měi kuì xiāng lǎo   tóu tóng niàn zhì jūn