璚台曲

元代 杨维桢
璚台之山三万八千丈,上有琼台十二高崚嶒。草有三秀之英可药疾,树有千岁之实能长生。 神人白面长眉青,玉笙吹春双凤鸣。晓然见我惊呼名,授我以灵虚之簧和飞琼。 约我一双玉杵臼,重见西态盈。刚风吹堕白雪精,一念老作河姑星。 赤城老人在何处,何以遗我九节藤,拄到璚台十二层。
qióng tái zhī shān sān wàn qiān zhàng   shàng yǒu qióng tái shí èr gāo líng céng cǎo yǒu sān xiù zhī yīng yào shù   yǒu qiān suì zhī shí néng cháng shēng    
shén rén bái miàn cháng méi qīng   shēng chuī chūn shuāng fèng míng xiǎo rán jiàn jīng míng shòu   líng zhī huáng fēi qióng    
yuē shuāng chǔ jiù   zhòng jiàn 西 tài yíng gāng fēng chuī duò bái xuě jīng   niàn lǎo zuò xīng    
chì chéng lǎo rén zài chǔ   jiǔ jié téng   zhǔ dào qióng tái shí èr céng