琼台

宋代 李光
玉台孤耸出尘寰,碧瓦朱甍缥缈间。爽气遥通天际月,沧波不隔海中山。 潮平贾客连樯至,日晚耕牛带犊还。安得此身生羽翼,便乘风驭叩天关。
tái sǒng chū chén huán   zhū méng piāo miǎo jiān shuǎng yáo tōng tiān yuè cāng   hǎi zhōng shān    
cháo píng lián qiáng zhì   wǎn gēng niú dài hái ān shēn shēng biàn   chéng 便 fēng kòu tiān guān