穷居

宋代 陆游
阨穷心自乐,寂寞道常尊。老病频辞客,嬉游不出村。 淖糜均列鼎,徒步当华轩。不但终吾世,犹堪遗子孙。
è qióng xīn   dào cháng zūn lǎo bìng pín   yóu chū cūn    
nào jūn liè dǐng   dāng huá xuān dàn zhōng shì yóu   kān sūn