琼花

宋代 韩琦
维扬一株花,四海无同类。年年后土祠,独比琼瑶贵。 中含散水芳,外团蝴蝶戏。酴醾不见香,芍药惭多媚。 扶疏翠盖圆,散乱真珠缀。不从众格繁,自守幽姿粹。 尝闻好事家,欲移京毂地。既违孤洁情,终误栽培意。 洛阳红牡丹,适时名转异。新荣托旧枝,万状呈妖丽。 天工借颜色,深淡随人智。三春爱赏时,车马喧如市。 草木禀赋殊,得失岂轻议。我来首见花,对花聊自醉。
wéi yáng zhū huā   hǎi tóng lèi nián nián hòu   qióng yáo guì    
zhōng hán sàn shuǐ fāng   wài tuán dié jiàn xiāng sháo   yào cán duō mèi    
shū cuì gài yuán   sǎn luàn zhēn zhū zhuì cóng zhòng fán   shǒu yōu cuì 姿    
cháng wén hǎo shì jiā   jīng wéi jié qíng zhōng   zāi péi    
luò yáng hóng dan   shì shí míng zhuǎn xīn róng tuō jiù zhī wàn   zhuàng chéng yāo    
tiān gōng jiè yán   shēn dàn suí rén zhì sān chūn ài shǎng shí chē   xuān shì    
cǎo bǐng shū   shī qīng lái shǒu jiàn huā duì   huā liáo zuì