琼花

宋代 翁孟寅
春云一片辞天隙,千年万年不收拾。 化作灵花沧海头,犹对春风怨红日。 一从污世尘,几度□□腥。 琼琼抱寸心,乱离常独醒。 我疑太白散余烈,飞入花心白如雪。 西北劲气磨不尽,孤根屡枯还再结。 地只一笑万蕊香,玄鹤不来空断肠。 阴云上天白日暗,何时来看春风狂。
chūn yún piàn tiān   qiān nián wàn nián shōu shí  
huà zuò líng huā cāng hǎi tóu   yóu duì chūn fēng yuàn hóng  
cóng shì chén       xīng  
qióng qióng bào cùn xīn   luàn cháng xǐng  
tài bái sàn liè   fēi huā xīn bái xuě  
西 běi jìn jìn   gēn hái zài jié  
zhǐ xiào wàn ruǐ xiāng   xuán lái kōng duàn cháng  
yīn yún shàng tiān bái àn   shí lái kàn chūn fēng kuáng