琼花

宋代 王令
无双亭下枝,密密复稀稀。 蚌碎珠骈出,须牵蝶合围。 会须珍作宝,常恐散成飞。 况是东风後,游人莫易归。
shuāng tíng xià zhī    
bàng suì zhū pián chū   qiān dié wéi  
huì zhēn zuò bǎo   cháng kǒng sàn chéng fēi  
kuàng shì dōng fēng hòu   yóu rén guī