秦州见敕目,薛三璩授司议郎,毕

唐代 杜甫
大雅何寥阔,斯人尚典刑。交期余潦倒,材力尔精灵。 二子声同日,诸生困一经。文章开穾奥,迁擢润朝廷。 旧好何由展,新诗更忆听。别来头并白,相见眼终青。 伊昔贫皆甚,同忧心不宁。栖遑分半菽,浩荡逐流萍。 俗态犹猜忌,妖氛忽杳冥。独惭投汉阁,俱议哭秦庭。 还蜀只无补,囚梁亦固扃。华夷相混合,宇宙一膻腥。 帝力收三统,天威总四溟。旧都俄望幸,清庙肃惟馨。 杂种虽高垒,长驱甚建瓴。焚香淑景殿,涨水望云亭。 法驾初还日,群公若会星。宫臣仍点染,柱史正零丁。 官忝趋栖凤,朝回叹聚萤。唤人看騕褭,不嫁惜娉婷。 掘剑知埋狱,提刀见发硎。侏儒应共饱,渔父忌偏醒。 旅泊穷清渭,长吟望浊泾。羽书还似急,烽火未全停。 师老资残寇,戎生及近坰。忠臣辞愤激,烈士涕飘零。 上将盈边鄙,元勋溢鼎铭。仰思调玉烛,谁定握青萍。 陇俗轻鹦鹉,原情类鶺鴒。秋风动关塞,高卧想仪形。
liáo kuò   rén shàng diǎn xíng jiāo liáo dǎo   cái ěr jīng líng
èr shēng tóng   zhū shēng kùn jīng wén zhāng kāi yào ào   qiān zhuó rùn cháo tíng
jiù hǎo yóu zhǎn   xīn shī gèng tīng bié lái tou bìng bái   xiāng jiàn yǎn zhōng qīng
pín jiē shén   tóng yōu xīn níng huáng fēn bàn shū   hào dàng zhú liú píng
tài yóu cāi   yāo fēn yǎo míng cán tóu hàn   qín tíng
hái shǔ zhǐ   qiú liáng jiōng huá xiāng hùn   zhòu shān xīng
shōu sān tǒng   tiān wēi zǒng míng jiù é wàng xìng   qīng miào wéi xīn
zhǒng suī gāo lěi   cháng shén jiàn líng fén xiāng shū jǐng diàn 殿   zhǎng shuǐ wàng yún tíng
jià chū hái   qún gōng ruò huì xīng gōng chén réng diǎn rǎn   zhù shǐ zhèng líng dīng
guān tiǎn fèng   cháo huí tàn yíng huàn rén kàn yǎo niǎo   jià pīng tíng
jué jiàn zhī mái   dāo jiàn xíng zhū yīng gòng bǎo   piān xǐng
qióng qīng wèi   cháng yín wàng zhuó jīng shū hái shì   fēng huǒ wèi quán tíng
shī lǎo cán kòu   róng shēng jìn jiōng zhōng chén fèn   liè shì piāo líng
shàng jiàng yíng biān   yuán xūn dǐng míng yǎng diào zhú   shuí dìng qīng píng
lǒng qīng yīng   yuán qíng lèi líng qiū fēng dòng guān sài   gāo xiǎng xíng