秦中杂咏 其一

明代 袁宏道
荒草披秦殿,秋花缀汉城。我行南山道,如阅古图经。 遗迹依稀是,长老失其名。一步一伫思,断垒谁缔营。 又如稽蠹简,冥搜损心精。虽以意推求,边傍非故形。 西都赋所载,一一尽歌倾。飞燕旧舜处,田夫扶来耕。 沉香旧亭子,湖石尚娉婷。清风发虚窍,其中有性灵。
huāng cǎo qín diàn 殿   qiū huā zhuì hàn chéng xíng nán shān dào   yuè jīng    
shì   zhǎng lǎo shī míng zhù duàn   lěi shuí yíng    
yòu jiǎn   míng sōu sǔn xīn jīng suī tuī qiú biān   bàng fēi xíng    
西 dōu suǒ zài   jǐn qīng fēi yàn jiù shùn chù tián   lái gēng    
chén xiāng jiù tíng zi   shí shàng pīng tíng qīng fēng qiào   zhōng yǒu xìng líng