秦中守岁

唐代 储光羲
众星已穷次,青帝方行春。永感易成戚,离居难重陈。 阖门守初夜,燎火到清晨。或念无生法,多伤未出尘。 广庭日将晏,虚室自为宾。愿以桑榆末,常逢甲子新。
zhòng xīng qióng   qīng fāng xíng chūn yǒng gǎn chéng   nán zhòng chén
mén shǒu chū   liǎo huǒ dào qīng chén huò niàn shēng   duō shāng wèi chū chén
guǎng 广 tíng jiāng yàn   shì wèi bīn yuàn sāng   cháng féng jiǎ xīn