琴月轩诗卷

唐代 王翰
幽人独坐敞华亭,霁宇无尘河汉横。窗纸渐明知月上,琴丝微冷觉秋生。 霜凝碧树乌三绕,露下苍苔鹤一鸣。更得梅花相慰藉,闻香三弄不胜清。
yōu rén zuò chǎng huá tíng   chén hàn héng chuāng zhǐ jiàn míng zhī yuè shàng   qín wēi lěng jué qiū shēng
shuāng níng shù sān rào   xià cāng tái míng gèng méi huā xiāng wèi jiè   wén xiāng sān nòng shèng qīng