沁园怀古
风波平地难开眼,剑戟群山欲割肠。冠盖随时成物故,园林何日破天荒。
摩挲碑石空怀古,点检图经为补亡。谁是熙熙堂上客,近来老子也和光。
fēng
风
bō
波
píng
平
dì
地
nán
难
kāi
开
yǎn
眼
,
jiàn
剑
jǐ
戟
qún
群
shān
山
yù
欲
gē
割
cháng
肠
。
。
guān
冠
gài
盖
suí
随
shí
时
chéng
成
wù
物
gù
故
,
yuán
园
lín
林
hé
何
rì
日
pò
破
tiān
天
huāng
荒
。
。
mā
摩
sā
挲
bēi
碑
shí
石
kōng
空
huái
怀
gǔ
古
,
diǎn
点
jiǎn
检
tú
图
jīng
经
wèi
为
bǔ
补
wáng
亡
。
。
shuí
谁
shì
是
xī
熙
xī
熙
táng
堂
shàng
上
kè
客
,
jìn
近
lái
来
lǎo
老
zi
子
yě
也
hé
和
guāng
光
。
。