沁园春(自题方壶)

宋代 汪莘
春至伤春,秋至悲秋,谁在华胥。叹谪仙才气,飞扬跋扈,渊明何事,慷慨欷歔。自我少年,如今晚境,行半人间真有余。都休问,且一觞一咏,吾爱吾庐。 南皋境界何如。舍明月清风谁与居。望蓬山路杳,万株翠桧,方壶门掩,四面红蕖。中有佳人,绰如姑射,一炷清香满太虚。尘寰外,被鸣鸾报客,飞鹤传书。
chūn zhì shāng chūn   qiū zhì bēi qiū   shuí zài huá tàn zhé xiān cái   fēi yáng   yuān míng shì   kāng kǎi shào nián   jīn wǎn jìng   xíng bàn rén jiān zhēn yǒu dōu xiū wèn   qiě shāng yǒng   ài
nán gāo jìng jiè shě míng yuè qīng fēng shuí wàng péng shān yǎo   wàn zhū cuì guì   fāng mén yǎn   miàn hóng zhōng yǒu jiā rén   chuò shè   zhù qīng xiāng mǎn tài chén huán wài   bèi míng luán bào   fēi chuán shū