沁园春·雨接梅霖

宋代 赵师侠
雨接梅霖,风祛槐暑,麦天已秋。正榴燃红炬,枝头色艳,荷翻绿盖,池面香浮。心景俱清,身名何有,且向忙中早转头。尘劳事,枉朝思夕计,细虑深谋。 悠悠。不复徼求。但安分、随缘休便休。纵官居极品。徒为美玩,家称钜富,未免闲愁。遇酒开颜,逢欢乐意,有似木人骑土牛。从他笑,看一朝解悟,八极遨游。
jiē méi lín   fēng huái shǔ   mài tiān qiū zhèng liú rán hóng   zhī tóu yàn   fān 绿 gài   chí miàn xiāng xīn jǐng qīng   shēn míng yǒu   qiě xiàng máng zhōng zǎo zhuǎn tóu chén láo shì   wǎng cháo   shēn móu
yōu yōu jiǎo qiú dàn ān fèn suí yuán xiū biàn 便 xiū zòng guān pǐn wèi měi wán   jiā chēng   wèi miǎn xián chóu jiǔ kāi yán   féng huān   yǒu rén niú cóng xiào   kàn zhāo jiě   áo yóu