沁园春·有孤竹君

宋代 冯取洽
有孤竹君,音节拂云,谥曰洞箫。纵柳郎填就,周郎顾罢,欠伊品藻,律也难调。惭愧何郎。呜呜袅袅,翻入腭唇齿舌喉。谁知道,是郭郎亲授,共贯同条。 后来一辈枵枵。甚声响都如鹦鹉娇。叹秦青已往,嘉荣何在,念奴骨朽,李八魂消。试向尊前,听君一曲,前辈风流未觉凋。冯郎老,但点头咽唾,拼解金貂。
yǒu zhú jūn   yīn jié yún   shì yuē dòng xiāo zòng liǔ láng tián jiù   zhōu láng   qiàn pǐn zǎo   nán diào cán kuì láng niǎo niǎo   fān è chún chǐ 齿 shé hóu shéi zhī dào   shì guō láng qīn shòu   gòng guàn tóng tiáo
hòu lái bèi xiāo xiāo shén shēng xiǎng dōu yīng jiāo tàn qín qīng wǎng   jiā róng zài   niàn xiǔ   hún xiāo shì xiàng zūn qián   tīng jūn   qián bèi fēng liú wèi jué diāo féng láng lǎo   dàn diǎn tóu yān tuò   pīn jiě jīn diāo