沁园春 咏砚为李若士

清代 陈维崧
谁向螭潭,刳紫云肝,镌白玉脂。便曹王台上,嗤他铜雀,徐陵序里,输却琉璃。 瘦比龙精,娇踰鹆眼,蒸出韩文与杜诗。洼而黑,是娲皇炼剩,蠃政鞭遗。 醉磨盾鼻能为。还笑倩防身凤咮随。但每看剑动,神先跳荡,时闻笛起,兴更淋漓。 此去衡阳,祝融峰上,要写悬崖百丈碑。颠狂甚,叱青猿代捧,蘸墨亲题。
shuí xiàng chī tán   yún gān   juān bái zhī biàn cáo 便 wáng tái shàng chī   tóng què   líng shū   què liú li    
shòu lóng jīng   jiāo yǎn   zhēng chū hán wén shī ér hēi shì   huáng liàn shèng luǒ   zhèng biān    
zuì dùn néng wéi hái xiào qiàn fáng shēn fèng zhòu suí dàn měi kàn jiàn dòng shén xiān   tiào dàng shí wén   xīng gèng   lín      
héng yáng   zhù róng fēng shàng   yào xiě xuán bǎi zhàng bēi diān kuáng shén chì   qīng yuán dài pěng zhàn   qīn