沁园春·一种孤荄

宋代 李曾伯
一种孤荄,四出清芬,半秋始花。只些儿肌骨,才逾一芥,许多韵度,迥压群葩。得雨相催,随风所到,较七里山樊尤远些。纷纷辈,笑渠侬桃李,徒竞春华。试容老子婆娑。恍身在广寒仙子家。任殷勤唤酒,恣从君赏,徘徊待月,剩向人夸。我有家林,旧栽岩壑,得归去相延方是佳。姑先约,拼共横船玉,教堕巾纱。
zhǒng gāi   chū qīng fēn   bàn qiū shǐ huā zhǐ xiē ér   cái jiè   duō yùn   jiǒng qún xiāng cuī   suí fēng suǒ dào   jiào shān fán yóu yuǎn xiē fēn fēn bèi   xiào nóng táo   jìng chūn huā shì róng lǎo zi suō huǎng shēn zài guǎng 广 hán xiān jiā rèn yīn qín huàn jiǔ   cóng jūn shǎng   pái huái dài yuè   shèng xiàng rén kuā yǒu jiā lín   jiù zāi yán   guī xiāng yán fāng shì jiā xiān yuē   pīn gòng héng chuán   jiào duò jīn shā