沁园春·莺带春来

宋代 方岳
莺带春来,鹃唤春归,春总不知。恨杨花多事,杏花无赖,半随残梦,半惹晴丝。立尽碧云,寒江欲暮,怕过清明燕子时。春且住,待新篘熟了,却问行期。 问春春竟何之。看紫态红情难语离。想芳韶犹剩,牡丹知处,也须些个,付与荼コ。唤取聘婷,劝教春醉,不道五更花漏迟。愁一饷,笑车轮生角,早已天涯。
yīng dài chūn lái   juān huàn chūn guī   chūn zǒng zhī hèn yáng huā duō shì   xìng huā lài   bàn suí cán mèng   bàn qíng jǐn yún   hán jiāng   guò qīng míng yàn shí chūn qiě zhù   dài xīn chōu shú le   què wèn xíng
wèn chūn chūn jìng zhī kàn tài hóng qíng nán xiǎng fāng sháo yóu shèng   dan zhī chù   xiē     huàn pìn tíng   quàn jiào chūn zuì   dào gēng huā lòu chí chóu xiǎng   xiào chē lún shēng jué   zǎo tiān