沁园春·一笛横风

宋代 刘过
一笛横风,稳转船头,系楫大江。还有人争说,鸣琴手段,教侬重吐,锦绣肝肠。不复少年,插花槌鼓,雅意在乎云水乡。阳关泪,笑琼姬犹恋,奇俊王郎。谈兵齿颊冰霜。有万户侯封何用忙。借烟霞且作,诗中队仗,鹭鵷已是,归日班行。收敛平生,筹边胸次,以酒浇之书传香。消凝处,怕三更枕上,疏雨潇湘。
héng fēng   wěn zhuǎn chuán tóu   jiāng hái yǒu rén zhēng shuō   míng qín shǒu duàn   jiào nóng zhòng   jǐn xiù gān cháng shào nián   chā huā chuí   zài hu yún shuǐ xiāng yáng guān lèi   xiào qióng yóu liàn   jùn wáng láng tán bīng chǐ 齿 jiá bīng shuāng yǒu wàn hòu fēng yòng máng jiè yān xiá qiě zuò   shī zhōng duì zhàng   yuān shì   guī bān háng shōu liǎn píng shēng   chóu biān xiōng   jiǔ jiāo zhī shū chuán xiāng xiāo níng chù   sān gēng zhěn shàng   shū xiāo xiāng