沁园春·一部周官

宋代 姚勉
一部周官,学间渊源,山齐得来。最雄姿直气,不涂脂粉,仙风道骨,不涴尘埃。万里青云,相期阔步,底事向天门折翼回。君知否,这白衣御史,卿相胚胎。 时人休用惊猜。机会到功名节节催。看蒲质易凋,何如松茂,菊花已老,须是梅开。万事何难,时来得做,且信天工次第排。从今去,愿径游璧水,直上兰台。
zhōu guān   xué jiān yuān yuán   shān de lái zuì xióng 姿 zhí   zhī fěn   xiān fēng dào   chén āi wàn qīng yún   xiāng kuò   shì xiàng tiān mén shé huí jūn zhī fǒu   zhè bái shǐ   qīng xiàng pēi tāi
shí rén xiū yòng jīng cāi huì dào gōng míng jié jié cuī kàn zhì diāo   sōng mào   huā lǎo   shì méi kāi wàn shì nán   shí lái de zuò   qiě xìn tiān gōng pái cóng jīn   yuàn jìng yóu shuǐ   zhí shàng lán tái