沁园春·羊角飘尘

宋代 赵师侠
羊角飘尘,金乌烁石,雨凉念秋。有虚堂临水,披襟散发,纱幮雾卷,湘潭波浮。远列云峰,近参荷气,卧看文书琴枕头。蝉声寂,向庄周梦里,栩栩无谋。茶瓯。醒困堪求。粗饱饭安居可以休。算闲静胜,吾能自乐,荣华纷扰,人谩多愁。习懒非痴,觉迷是病,一力那能胜九牛。俱休问,且追寻觞咏,知友从游。
yáng jiǎo piāo chén   jīn shuò shí   liáng niàn qiū yǒu táng lín shuǐ   jīn sàn   shā chú juǎn   xiāng tán yuǎn liè yún fēng   jìn cān   kàn wén shū qín zhěn tou chán shēng   xiàng zhuāng zhōu mèng   móu chá ōu xǐng kùn kān qiú bǎo fàn ān xiū suàn xián jìng shèng   néng   róng huá fēn rǎo   rén mán duō chóu lǎn fēi chī   jué shì bìng   néng shèng jiǔ niú xiū wèn   qiě zhuī xún shāng yǒng   zhī yǒu cóng yóu