沁园春 心

清代 厉鹗
一寸通犀,脉脉难窥,含无限情。记针才棘刺,捧时尤媚,镇馀银液,扪罢偏惊。 小恰容怜,芳能飏恨,莫近弹棋最不平。罗襟掩,叹几曾灰尽,半为琴声。 覆莲状未分明。爱慧性玲珑在目成。乍欢娱著处,怦如危柱,别离催就,乱若悬旌。 门里轻挑,秋来暗合,閒闷閒愁特地生。花前见,算除非换得,方表深盟。
cùn tōng   nán kuī   hán xiàn qíng zhēn cái   pěng shí yóu mèi   zhèn yín   mén piān jīng
xiǎo qià róng lián   fāng néng yáng hèn   jìn dàn zuì píng luó jīn yǎn   tàn zēng huī jǐn   bàn wèi qín shēng
lián zhuàng wèi fēn míng ài huì xìng líng lóng zài chéng zhà huān zhù chù   pēng wēi zhù   bié cuī jiù   luàn ruò xuán jīng
mén qīng tiāo   qiū lái àn   xián mèn xián chóu shēng huā qián jiàn   suàn chú fēi huàn   fāng biǎo shēn méng