沁园春·销薄春冰

宋代 刘过
销薄春冰,碾轻寒玉,渐长渐弯。见凤鞋泥污,偎人强剔,龙涎香断,拨火轻翻。学抚瑶琴,时时欲翦,更掬水鱼鳞波底寒。纤柔处,试摘花香满,镂枣成班。时将粉泪偷弹。记绾玉曾教柳傅看。算恩情相著,搔便玉体,归期暗数,画遍阑干。每到相思,沈吟静处,斜倚朱唇皓齿间。风流甚,把仙郎暗掐,莫放春闲。
xiāo báo chūn bīng   niǎn qīng hán   jiàn zhǎng jiàn wān jiàn fèng xié   wēi rén qiáng   lóng xián xiāng duàn   huǒ qīng fān xué yáo qín   shí shí jiǎn   gèng shuǐ lín hán xiān róu chù   shì zhāi huā xiāng mǎn   lòu zǎo chéng bān shí jiāng fěn lèi tōu dàn wǎn céng jiào liǔ kàn suàn ēn qíng xiāng zhù   sāo biàn 便   guī àn shù   huà biàn lán gān měi dào xiāng   shěn yín jìng chǔ   xié zhū chún hào chǐ 齿 jiān fēng liú shén   xiān láng àn qiā   fàng chūn xián